Thắng Mỹ đầy cảm xúc, Canada chứng minh họ là một đội bóng hoàn chỉnh

Dù mất cầu thủ xuất sắc nhất vì chấn thương và huấn luyện viên trưởng bị truất quyền chỉ đạo, Canada hầu như không hề chùn bước khi đánh bại hàng xóm phía nam ngay trên sân nhà của họ.

Thắng Mỹ đầy cảm xúc, Canada chứng minh họ là một đội bóng hoàn chỉnh

Những điểm tích cực của người Mỹ từ một buổi chiều Chủ nhật tại Sân vận động SoFi thực sự rất hiếm hoi. Công bằng mà nói, người Mỹ nói chung cũng đã rất ít xuất hiện tại đó vào tuần trước, trong một trận đấu khác. Có thể nói lượng khán giả thảm hại ở cả hai trận đấu của đội chủ nhà.

“Điểm sáng” đối với người Mỹ là HLV Jesse Marsch của Canada đã bị … im lặng. Thẻ đỏ trong hiệp hai đồng nghĩa với việc ông bị cấm phát biểu sau trận đấu. Việc truất quyền chỉ đạo đến sau một vụ bùng nổ bên đường biên, khi ông phản ứng với trọng tài, cho rằng đội chủ nhà đã được thiên vị. Hóa ra, những suy nghĩ của Marsch không cần thiết. Các cầu thủ của ông đã nói lên tất cả trong 90 phút áp đảo, đánh bại Mỹ 2-1 trong trận tranh hạng ba CONCACAF Nations League, và tái khẳng định mình là một thế lực trong khu vực có thể tạo tiếng vang khi đồng tổ chức World Cup mùa hè tới.

Chiến thắng này không chỉ vì vị trí thứ ba của một giải đấu ít ý nghĩa. Bối cảnh địa chính trị đã quyết định điều đó, khi Tổng thống Trump đang muốn sát nhập Canada. Tình hình thể thao cũng vậy: hai quốc gia đăng cai World Cup, cả hai đều vừa trải qua những thất bại đau đớn ở bán kết giải đấu giao hữu, cảm nhận được chiếc đồng hồ 2026 đang điểm. Bỏ qua môi trường chính trị… điều thực sự quan trọng là chúng tôi bước vào mùa hè này với một chút động lực”, hậu vệ Alistair Johnston nói sau trận. “Sẽ rất khó khăn nếu chúng tôi thua cả hai trận này và rời đi với suy nghĩ ‘liệu chúng tôi có tiến bộ hay không?’”

Bối cảnh chiến tranh thương mại kiểu Trump là không thể tránh khỏi, vì vậy Marsch đã tận dụng nó, cho các cầu thủ xem đoạn phim về ba pha đánh nhau trong chín giây mở đầu cuộc đụng độ khúc côn cầu 4 Nations Face-off đầu tiên giữa Mỹ và Canada tháng trước. “Giơ khuỷu tay lên” đang trở thành khẩu hiệu văn hóa ở đất nước phía bắc biên giới.

Nhưng không giống như chiến thắng huy chương vàng ở môn khúc côn cầu trên băng tháng trước, chiến thắng của Canada vào Chủ nhật không căng thẳng hay kịch tính đến nghẹt thở. Nó hoàn toàn toàn diện, với những người mặc áo đỏ áp đảo mọi khía cạnh. Thất bại trước Mexico hôm thứ Năm gây đau đớn sâu sắc vì Canada đã rất khao khát rời đây với một chiếc cúp, nhưng nó đã tạo tiền đề cho Marsch đưa ra một số yêu cầu với đội bóng của mình.

Khi Canada kiểm soát bóng vượt trội trước Mexico nhưng chẳng làm được gì nhiều, Marsch nhấn mạnh rằng sự linh hoạt trong tấn công có thể được tìm thấy bằng cách “làm chậm trận đấu” ở khu vực 1/3 cuối sân. Vào Chủ nhật, họ chơi nhịp nhàng như một chiếc máy, với Ali Ahmed điều chỉnh nhịp độ một cách xuất sắc khi anh kiến tạo cả bàn mở tỷ số của Tani Oluwaseyi và bàn thắng quyết định của Jonathan David. Marsch cũng yêu cầu đội bóng chứng minh họ có thể phục hồi trong thời gian ngắn, với chỉ vài ngày giữa các trận đấu. Họ đã làm được điều đó bất chấp nghịch cảnh: mất đội trưởng Alphonso Davies vì chấn thương sớm, rồi chứng kiến huấn luyện viên bị truất quyền khi trận đấu vẫn đang hòa 1-1.

Hành trình Copa América mùa hè năm ngoái là tia lửa cho kỷ nguyên Marsch, nhưng mỗi kỳ tập trung sau đó đã giúp xây dựng thêm nền tảng. Đây là một đội hình đang phát triển, và chiều sâu cùng các lựa chọn mới đã xuất hiện. Niko Sigur của Hajduk Split nhảy từ băng ghế dự bị để có lần thứ ba khoác áo đội tuyển và chơi hơn 80 phút cực kỳ ấn tượng ở vị trí hậu vệ phải sau khi Davies buộc phải rời sân. Johnston chuyển sang hậu vệ trái một cách xuất sắc, có thể mở ra khả năng giải phóng Davies để tiến lên phía trước trong các trận đấu tương lai.

Ở hàng tiền vệ, đội phó Stephen Eustáquio ngồi dự bị, với Mathieu Choinière được đưa vào đá cặp với Ismaël Koné. Choinière chơi gọn gàng và năng nổ một cách ấn tượng, nhưng đặc biệt Koné đã nhận thêm trách nhiệm và tỏa sáng, làm chủ khu trung tuyến nước Mỹ. “Một màn trình diễn tuyệt vời”, trợ lý Mauro Biello nói sau trận về một cầu thủ vốn khó tìm thời gian thi đấu cho đến khi được cho mượn từ Marseille sang Rennes gần đây. “Ismaël đang trong tháng Ramadan và không dễ dàng cho cậu ấy khi trải qua điều đó, nhưng cậu ấy đã thể hiện tinh thần chiến đấu.”

Tinh thần chính là thứ mà đội tuyển Mỹ dưới thời Pochettino đang thiếu, và đó là điều mà Canada có. Hơn thế, Canada đang có chiều sâu đội hình tốt hơn đội bóng mà John Herdman đưa đến Qatar năm 2022. Trước kỳ tập trung này, tạp chí thể thao hàng đầu nước Mỹ là The Athletic đã xếp hạng 20 cầu thủ hàng đầu tại CONCACAF, danh sách bao gồm 11 cầu thủ Mỹ và chỉ bốn cầu thủ Canada. Thế nhưng, đội tuyển của đất nước 40 triệu dân ở phía bắc vĩ tuyến 49 đã làm rúng động Los Angerles. Trong nhiều năm, chúng tôi luôn là kẻ yếu thế”, trợ lý Biello nói sau trận đấu. “Nhưng mọi thứ đang bắt đầu thay đổi.”

Tin cùng chuyên mục