
John Green, tác giả sách bán chạy nhất, một YouTuber và nhà từ thiện người Mỹ, nổi tiếng với cuốn sách “The Fault in Our Stars” (đứng trong danh sách bán chạy nhất của New York Times gần 150 tuần liên tiếp) và điều hành một kênh YouTube với 3,84 triệu người đăng ký, nơi anh chơi các trò chơi điện tử bóng đá cùng em trai Hank.
Nhưng anh cũng tình cờ yêu thích AFC Wimbledon. Trong nhiều năm, anh đã hỗ trợ tài chính cho CLB ở nước Anh thông qua số tiền kiếm được từ các buổi phát trực tuyến trực tuyến. Khi Browne trở thành cầu thủ tự do, những người có trách nhiệm CLB biết rằng Green có thể giúp.
Tại sao một tác giả đã bán được hơn 50 triệu bản sách và sống ở Mỹ lại trở thành người hâm mộ của một đội bóng League Two ở phía tây nam London? Với Green, điều đó thật đơn giản. "Với cá nhân tôi, đó là câu chuyện cổ tích vĩ đại nhất trong lịch sử thể thao" Green nói với ESPN. "Tôi bị ám ảnh bởi câu chuyện này".

John Green, tác giả sách bán chạy nhất, YouTuber và nhà từ thiện, đã gắn bó với AFC Wimbledon từ năm 2014. Ảnh: Sebastian Frej/MB Media/Getty Images
Green lần đầu biết về AFC Wimbledon trên mạng xã hội Reddit. Anh biết được câu chuyện Wimbledon FC bị tách khỏi quê hương phía nam London và chuyển đến Milton Keynes, cách đó 50 dặm về phía bắc, vào năm 2003. Danh tính của đội bóng bị xóa bỏ, và câu lạc bộ được đổi tên thành Milton Keynes Dons, hay MK Dons, một năm sau đó.
Anh đọc về cách AFC Wimbledon đã vươn lên từ đống tro tàn vào năm 2002 như một con phượng hoàng, thuộc sở hữu của những người hâm mộ đã hy sinh thời gian và tiền bạc để đưa đội bóng của họ cất cánh từ giải hạng chín.
"Tôi đã yêu cái cách câu lạc bộ được điều hành. Thực tế là dù bạn có đầu tư bao nhiêu tiền thì mỗi người đều chỉ có một phiếu bầu trong ban lãnh đạo thông qua Don’s Trust", Green nói. "Tôi đã trở thành một thành viên, tham dự trận đấu đầu tiên của mình, và mọi thứ cứ thế mở ra từ đó". Khi tình yêu dành cho AFC Wimbledon ngày càng lớn, Green tìm cách đóng góp nhiều hơn. Anh biết rằng đôi khi các tình nguyện viên phải thức thâu đêm trong giá rét tại sân vận động, di chuyển máy sưởi mỗi giờ để đảm bảo mặt sân không bị đóng băng. Tất nhiên, điều đó là không thể đối với anh khi sống ở Indianapolis – Mỹ, vì vậy anh đã tìm kiếm những cách khác.
"Hồi đó, tôi thường phát trực tiếp các game FIFA trên YouTube, và tôi đã sử dụng doanh thu quảng cáo từ đó để tài trợ cho câu lạc bộ" anh nói thêm. "Tôi nảy ra ý tưởng rằng sẽ rất thú vị nếu khi chơi FIFA, tôi có thể nhìn thấy logo của chính mình trên mặt sau quần đùi. Em trai tôi, tôi và gia đình chúng tôi đã là nhà tài trợ mặt sau quần đùi trong suốt 12 năm qua, ở vị trí đắc địa giữa đùi trái và mông trên đồng phục – vị trí mà bất kỳ doanh nghiệp thương mại nào cũng khao khát".

Số tiền bỏ ra để đặt dòng chữ DFTBA (Don't Forget to be Awesome – Đừng quên trở nên tuyệt vời) lên quần đùi nhiều hơn một chút so với mức phí thành viên Don’s Trust hàng năm là 30 bảng Anh của anh. "Và đó hóa ra lại là sự khởi đầu của một điều gì đó lớn lao hơn nhiều," anh nói. "Bạn yêu, và bạn làm những điều điên rồ".
Plough Lane là nơi câu chuyện của Wimbledon bắt đầu vào năm 1912 và là sân nhà của họ cho đến năm 1991. Khi Wimbledon không thể đáp ứng các yêu cầu an toàn mới, họ buộc phải chuyển đi và chia sẻ sân với Crystal Palace, trước khi dời đến Milton Keynes. Tuy nhiên, Plough Lane vẫn luôn là ngôi nhà tinh thần của họ. Đến tháng 11 năm 2020, họ chính thức trở lại một sân vận động mới tại Plough Lane. Chỉ cách vị trí sân cũ vài mét – nơi đã bị thay thế bởi một khu dân cư – dự án này tiêu tốn khoảng 30 triệu bảng Anh.
75% AFC Wimbledon thuộc sở hữu của Don's Trust, và 25% còn lại dành cho các nhà đầu tư tư nhân. “Khi có cơ hội đầu tư nhiều hơn vào câu lạc bộ thông qua dự án phát triển Plough Lane, tôi muốn nắm lấy cơ hội đó vì đây là một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi. Lần đầu tiên bước vào Plough Lane, tôi đã bật khóc vì đó là một sân vận động tuyệt đẹp và tôi biết rõ có bao nhiêu người đã làm việc chăm chỉ trong một thời gian dài để biến điều đó thành hiện thực."
Green sở hữu vé mùa tại Plough Lane và cố gắng bay từ Mỹ sang để tham dự khoảng năm trận sân nhà mỗi mùa. "Mỗi lần đến đó, tôi đều có cảm giác kỳ diệu, vì tôi được ở cùng với 8.000 người có chung niềm đam mê giống mình", anh nói. Green cũng đã đóng góp vào nhiều khía cạnh khác của câu lạc bộ.
"John rất sáng tạo, và nhờ những trải nghiệm khác nhau mà anh ấy có, anh ấy đã giúp câu lạc bộ phát triển". Cope, giám đốc bóng đá của AFC Wimbledon, cho biết. "Anh ấy đã hỗ trợ tôi trong hai năm qua, nhưng trước đó, anh ấy đã tài trợ cho câu lạc bộ, giúp đội bóng nữ, hỗ trợ chúng tôi trở lại Plough Lane và giúp câu lạc bộ tiếp cận những thị trường mà trước đây chúng tôi chưa thể chạm tới."
Trong suốt thời gian đó, Green đã chứng kiến hành trình của AFC Wimbledon từ giải hạng chín lên League One vào năm 2016, trước khi xuống chơi ở League Two vào cuối mùa giải 2021-22. Hiện tại, câu lạc bộ đang đứng thứ tư tại League Two, nằm trong nhóm tranh suất thăng hạng với ba đội đứng đầu sẽ tự động lên chơi ở League One.

Tháng Một luôn là khoảng thời gian khó khăn với Wimbledon. Trong kỳ chuyển nhượng mùa đông 2022, họ để Ollie Palmer chuyển đến Wrexham và cuối cùng bị xuống hạng. Một năm sau đó họ mất Ayoub Assal vào tay Al Wakrah, Jack Rudoni sang Huddersfield Town và kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 21. Nhưng hiện tại, họ đang dần xoay chuyển tình thế, một phần nhờ vào sự hỗ trợ tài chính của Green.
Một trong những cầu thủ yêu thích của Green chính là trung vệ Joe Lewis. Anh gia nhập Wimbledon theo dạng cho mượn từ Stockport County vào tháng 6 năm 2023, nhưng đến tháng Một năm sau, câu lạc bộ lo ngại Stockport sẽ triệu hồi anh. "Vào mùa hè năm 2023, John đã nhắn tin và nói rằng nếu chúng tôi cần hỗ trợ tài chính cho một cầu thủ nào đó, hãy liên hệ," Cope nhớ lại. "Đến tuần cuối cùng của tháng 12 năm 2023, chúng tôi nghĩ rằng Stockport sắp gọi Joe về. Tôi đã gửi email cho John và nói rằng tình huống này đang trở thành hiện thực, có thể chúng tôi sẽ cần sự giúp đỡ để giữ cậu ấy lại. Ngay lập tức, anh ấy gọi điện và hỏi: 'Các anh cần gì? Chúng ta có thể làm gì?'". Ngày 10 tháng 1 năm 2024, Wimbledon ký hợp đồng chính thức với Lewis.
Wimbledon muốn tăng cường hàng công trong kỳ chuyển nhượng này, và họ nhắm đến Marcus Browne. Khi Green đang phát trực tiếp trực tuyến, anh đã đạt được một cột mốc tài trợ mà mình đặt ra để tăng ngân sách chuyển nhượng. Trước sự chứng kiến của hàng nghìn người đang theo dõi anh chơi FIFA, anh gọi điện cho Cope. "Tôi nói với Craig rằng tôi muốn đóng góp thêm một chút tiền để hỗ trợ cuộc đua thăng hạng," Green chia sẻ. Cope nhớ lại cuộc gọi đó: "Tôi cố gắng không nói bậy vì biết anh ấy đang phát trực tiếp, nhưng John nói: 'Hãy cho tôi biết khi nào cần số tiền đó.'"
Họ đã xác định Browne là cầu thủ mà họ muốn chiêu mộ. Green đã trò chuyện với Browne vào ngày anh ký hợp đồng với câu lạc bộ: 14 tháng 1 năm 2025. "Tôi cố gắng giải thích cho Browne hoàn cảnh dẫn đến thương vụ này, và cậu ấy ngay lập tức hiểu. Cậu ấy cũng từng phát trực tuyến trên Twitch, nên cậu ấy hiểu thế giới đó" Green nói. "Thực tế là tôi đã cố gắng ký hợp đồng với Marcus Browne trong Football Manager, nhưng cậu ấy không muốn gia nhập. Vì vậy, tôi nghĩ Craig đã làm rất tốt khi mang cậu ấy về đây."

Green không can thiệp vào việc tuyển dụng và đàm phán cầu thủ. Nhưng với tình yêu sâu sắc dành cho CLB, câu hỏi đặt ra là: nếu có ngân sách không giới hạn, Green muốn ký hợp đồng với cầu thủ nào? Ngay cả khi đó, anh vẫn kết hợp giữa thực tế và giấc mơ bóng đá của mình.
"Sự thật là, nếu tôi được phép có một bản hợp đồng trong mơ, tôi sẽ ký với một cầu thủ trẻ mà chúng tôi có thể bán đi với giá rất cao để trả hết nợ xây dựng sân vận động và có tiền đầu tư vào câu lạc bộ trong nhiều thế hệ" Green nói. "Vậy nên, có lẽ tôi sẽ ký một cầu thủ kiểu Cole Palmer. Chúng tôi có thể giữ họ một thời gian, sau đó bán với giá 100 triệu bảng và giúp câu lạc bộ có nền tảng tài chính vững chắc trong nhiều thập kỷ tới."
Green nhấn mạnh rằng việc cân bằng giữa tham vọng và sự bền vững tài chính là một thách thức lớn, đặc biệt khi AFC Wimbledon vẫn còn khoản nợ từ việc xây sân vận động. Nhưng điều đó không làm giảm đi giấc mơ về tương lai của câu lạc bộ. "Chúng tôi có những trở ngại lớn cần vượt qua để thành công trên sân cỏ," Green nói. "Nhưng tôi vẫn tin rằng với quy mô của CLB, chúng tôi hoàn toàn có thể bền vững tại League One. Và về lâu dài, không có lý do gì AFC Wimbledon không thể trở lại nơi chúng tôi thuộc về: Premier League, cạnh tranh danh hiệu và một ngày nào đó, giành những chiếc cúp như FA Cup 1988."