Trước trận gặp Chelsea, HLV Postecoglou tìm kiếm khoảnh khắc mạnh mẽ để thoát khỏi vòng xoáy tại Spurs

Huấn luyện viên Tottenham biết rằng những kẻ săn mồi đang lượn vòng, nhưng sứ mệnh của ông được thúc đẩy bởi việc tôn vinh danh tiếng gia đình. Ông chấp nhận bị thay thế, nhưng phải là ra đi trong thế ngẩng cao đầu.

Trước trận gặp Chelsea, HLV Postecoglou tìm kiếm khoảnh khắc mạnh mẽ để thoát khỏi vòng xoáy tại Spurs

Hộ chiếu của ông vẫn mang tên “Angelos Postekos”. Đó là cái tên mà cha mẹ ông đã đặt cho ông một cách hợp pháp, với mong muốn con cái họ hòa nhập vào quê hương mới, nhận thức được rằng chúng sẽ phải đối mặt với đủ loại trở ngại – một ngôn ngữ khác, một nền văn hóa khác, một màu da khác – mà không cần thêm gánh nặng từ một cái tên dài dòng.

Nhưng ông luôn ghét cái tên Postekos. Với ông, nó mang mùi vị của sự xấu hổ. Của việc xin lỗi vì bản thân mình là ai. Của việc thay đổi bản chất để làm hài lòng người khác. Và vì vậy, ngay khi có quyền quyết định, ông đã quyết tâm được biết đến bằng cái tên mà cha ông từng dùng, và những người đi trước ông, ở quê hương cũ. Trước khi mọi thứ thay đổi mãi mãi.

Và thế là cái tên Ange Postecoglou hiện đang đứng ngay sau Ruud van Nistelrooy ở vị trí thứ hai trong danh sách các huấn luyện viên Premier League tiếp theo có khả năng bị sa thải, theo đánh giá của hầu hết các nhà cái cá cược. Andoni Iraola tại Bournemouth dường như là lựa chọn hàng đầu để thay thế ông. Theo các báo cáo, đã có một số liên lạc và các điều khoản không được cho là vấn đề.

Những kẻ săn mồi và các chuyên gia đã lượn vòng hàng tuần. Marco Silva tại Fulham vẫn có những người hâm mộ. Brentford đang chuẩn bị cho một lời đề nghị dành cho Thomas Frank. Trong khi đó, Postecoglou tiếp tục chuẩn bị cho đội Tottenham của mình cho chuyến làm khách tại Stamford Bridge, nơi mà Spurs chỉ thắng một lần trong 35 năm. Mọi thứ ở đây dường như đang chỉ về một hướng.

Trong tất cả các câu lạc bộ mà Postecoglou đã đối đầu trong sự nghiệp dài của mình, Chelsea là đội duy nhất đánh bại ông ba lần liên tiếp đầu tiên. Có một sự tuần hoàn ở đây, bởi chính thất bại đầu tiên đó – chiến thắng 4-1 của Chelsea tại sân Tottenham vào cuối năm 2023 – đã ghi dấu ông trong bóng đá Anh, đồng thời đặt nền móng điên rồ cho những gì tiếp theo.

Ở trận đấu đó, khi chỉ còn chín người do thẻ đỏ của Cristian Romero và Destiny Udogie, Spurs vẫn tiếp tục phòng ngự với hàng tiền vệ dâng cao táo bạo lên đến nữa sân, vẫn tiếp tục tung ra những đợt tấn công đầy bất ngờ. Chelsea cuối cùng đã hạ gục họ. Đó là thất bại đầu tiên của Postecoglou tại Premier League. Nhưng nó cũng đã tạo nên tên tuổi của ông. Cái tên mà ông tự chọn cho mình.

Postecoglou năm tuổi khi bước xuống tàu ở Melbourne vào năm 1970, còn quá nhỏ để hiểu những làn sóng phức tạp của cuộc sống và cơ hội đã đưa ông đến đó. Gia đình Postecoglou xuất thân từ một dòng dõi thương nhân thành đạt. Dimitris Postecoglou, cha của Ange, sở hữu một doanh nghiệp nội thất ở Athens – Hy Lạp. Cuộc sống thoải mái. Cuộc sống tốt đẹp.

CĐV Tottenham thể hiện sự ủng hộ dành cho Ange Postecoglou trong trận thua Chelsea trên sân nhà vào tháng 11 năm 2023. Ảnh: Alex Pantling/Getty Images
CĐV Tottenham thể hiện sự ủng hộ dành cho Ange Postecoglou trong trận thua Chelsea trên sân nhà vào tháng 11 năm 2023. Ảnh: Alex Pantling/Getty Images

Rồi đến năm 1967, sự thay đổi về chính trị tại Hy Lạp buộc gia đình Postecoglou phải rời đất nước. Và thế là họ bước lên con tàu đến Australia, đến một vùng đất nơi họ không có tiền, không ngôn ngữ, không việc làm và không gốc rễ. Lớn lên ở ngoại ô Melbourne, Ange dần ghép lại quá khứ vàng son của mình qua những mảnh ký ức vụn vặt. Luôn có tình yêu và luôn có sự lạc quan, nhưng cũng luôn có nỗi nhớ về châu Âu, quê mẹ, một sự khao khát nhất định dành cho tất cả những gì họ từng có. Cho những ngày mà cái tên Postecoglou được coi trọng. Cha của Postecoglou không còn ở đây nữa, nhưng như ông sau này đã nói: “Nếu tôi có thể tạo ra sự khác biệt và bằng cách nào đó cái tên của ông ấy được tiếp tục, tôi hy vọng những hy sinh mà ông ấy đã làm là xứng đáng.”

Có lẽ điều này giúp lý giải sự nghiệp của Postecoglou, xem nó như một sứ mệnh danh dự, thậm chí là một nghĩa vụ thiêng liêng trong việc khôi phục gia đình Postecoglou về vị trí xứng đáng của họ. Đây là lý do tại sao những danh hiệu Australia, những chức vô địch AFC Champions League mang đậm phong cách cống hiến của ông. Nó đánh vào nỗi bất an lớn nhất của ông: nỗi sợ một lần nữa trở thành kẻ ngoài cuộc thấp kém trong một thế giới rộng lớn, đáng sợ.

Ngay cả triết lý bóng đá của ông, niềm tin không lay chuyển vào phương pháp của mình, cũng có thể được nhìn qua lăng kính tương tự. Những chiến thắng và thất bại cá nhân đến rồi đi. Điều quan trọng là toàn bộ dự án: nghệ thuật của việc kiên định trong một thế giới mong manh và thất thường.

Tottenham và Postecoglou đã trải qua địa ngục trong mùa giải này. Chấn thương nối tiếp chấn thương, lịch thi đấu dày đặc, chỉ trích chồng chất, thất bại liên tiếp. Qua tất cả, ông vẫn chịu đựng: đôi lúc hơi cáu kỉnh, đôi lúc mệt mỏi và bị áp lực, nhưng vẫn cơ bản trung thành. “Việc sống sót qua những thời điểm khó khăn thường có thể đoàn kết mọi người”, ông nói trong một cuộc phỏng vấn với truyền hình Australia tuần trước.

Lịch thi đấu sắp tới khá thuận lợi. Các cầu thủ chấn thương đang trở lại. Một kỳ nghỉ quốc tế đã mang lại thời gian để làm việc, để hồi phục, để làm mới. Một trận tứ kết đang chờ đợi trước Eintracht Frankfurt tại Europa League. Thắng trận đó, thắng trận tiếp theo, thắng trận tiếp theo nữa. Điều đó cảm thấy kỳ diệu đến khó tin. Chúng ta được nhắc nhở rằng đây là người từng tuyên bố tham vọng vô địch World Cup 2018 khi còn là huấn luyện viên tuyển Australia.

Nhưng mọi thứ Postecoglou từng đạt được trong đời đều phải được xây dựng từ một tầm nhìn rõ ràng, sạch sẽ. Một bộ phận không nhỏ người hâm mộ vẫn yêu mến ông và một tỷ lệ lớn vẫn đồng cảm với hoàn cảnh của ông. Phòng thay đồ vẫn đứng về phía ông. Bạn rút ra sức mạnh lớn nhất từ khoảnh khắc khủng hoảng lớn nhất của mình. Đây là điều bạn phải tin tưởng. Vì nếu bạn không tin, thì ai sẽ tin?

Tin cùng chuyên mục